23
Jun
Mùa gặt đến, thợ gặt từ các nơi đổ về trên những cánh đồng lúa vàng ươm. Đó cũng là lúc những “cánh bướm” lượn lờ gạ gẫm “bán tình” cho những chàng “Hai Lúa”.
“Hai Lúa” bập “bướm đêm”
Những cô gái bán dâm thường là dân tứ xứ khi hương sắc tàn úa sau năm tháng hành nghề ở thành thị dạt về vùng nông thôn. Giá cho một “dù” cũng cực “bèo”. Có khi khách chỉ cần trả công bằng một chầu nhậu lai rai rồi thì cứ thoải mái từ A đến Z. “Bướm đêm” là tiếng lóng mà mấy “Hai Lúa” dùng như một ám hiệu chỉ những cô gái làm nghề bán hương sắc.
Ra đồng "bán tình"

Lúc thợ gặt có mặt trên những cánh đồng lúa vàng ươm cũng là lúc "bướm đêm" sà tới gạ tình.
Gái mại dâm thường di chuyển đến rất nhiều nơi để tiếp cận thợ gặt. Nơi nào có thợ gặt nam đơn lẻ “bướm” đến “gạ” rồi hẹn giờ đi, hay “hành sự” luôn tại chỗ. Thậm chí mùa lũ, các cô gái bán dâm còn tiếp cận các xuồng câu của ngư dân để gạ bán dâm. Nếu túi rủng rỉnh, các thợ gặt có thể thanh toán bằng tiền mặt, một lần trung bình từ 40.000 đến 50.000 đồng. Còn nếu không, có thể thanh toán bằng hiện vật như lúa hay trứng vịt. Vào mùa gặt, khoảng 4 đến 5h chiều, gái “ăn sương” tuổi trên dưới 30 lại xuất hiện trên các cánh đồng, tiếp cận và trêu ghẹo các thợ cắt lúa.
Theo lời chỉ dẫn của các thợ gặt ở Châu Phú, chúng tôi tìm đến anh Châu Trần B.H (thị trấn Cái Dầu, huyện Châu Phú, tỉnh An Giang) một trong những nạn nhân của gái “ăn sương”. Anh kể: Nhà nghèo, không có nghề nghiệp nên đi cắt lúa mướn. Ngày làm mệt, tối thì lai rai vài ly, trong lúc không kiềm chế được bản thân nên đã trót dại “nằm sương” với một gái làng chơi không rõ nguồn gốc.
Khi phát hiện mình bị nhiễm HIV, anh H. chỉ biết tự trách mình dốt, không hiểu biết. Giờ đây nghèo lại nghèo thêm, vì anh đâu làm nổi việc nặng. “Nhờ Trung tâm Y tế huyện giúp đỡ, cấp thuốc (ARV) uống, sức khỏe cầm cự được nhưng tới đâu hay tới đó” - anh nói, thở dài đánh sượt. Trước khi chia tay, anh H. nhắn với theo: “Các anh viết bài đăng báo, đưa lên mạng để họ hiểu, chứ nông dân như tụi tui dễ “dính” lắm”. “
Bướm đêm ra đồng bán tình
“Hai Lúa” bập “bướm đêm”
Những cô gái bán dâm thường là dân tứ xứ khi hương sắc tàn úa sau năm tháng hành nghề ở thành thị dạt về vùng nông thôn. Giá cho một “dù” cũng cực “bèo”. Có khi khách chỉ cần trả công bằng một chầu nhậu lai rai rồi thì cứ thoải mái từ A đến Z. “Bướm đêm” là tiếng lóng mà mấy “Hai Lúa” dùng như một ám hiệu chỉ những cô gái làm nghề bán hương sắc.
Ra đồng "bán tình"

Lúc thợ gặt có mặt trên những cánh đồng lúa vàng ươm cũng là lúc "bướm đêm" sà tới gạ tình.
Gái mại dâm thường di chuyển đến rất nhiều nơi để tiếp cận thợ gặt. Nơi nào có thợ gặt nam đơn lẻ “bướm” đến “gạ” rồi hẹn giờ đi, hay “hành sự” luôn tại chỗ. Thậm chí mùa lũ, các cô gái bán dâm còn tiếp cận các xuồng câu của ngư dân để gạ bán dâm. Nếu túi rủng rỉnh, các thợ gặt có thể thanh toán bằng tiền mặt, một lần trung bình từ 40.000 đến 50.000 đồng. Còn nếu không, có thể thanh toán bằng hiện vật như lúa hay trứng vịt. Vào mùa gặt, khoảng 4 đến 5h chiều, gái “ăn sương” tuổi trên dưới 30 lại xuất hiện trên các cánh đồng, tiếp cận và trêu ghẹo các thợ cắt lúa.
Theo lời chỉ dẫn của các thợ gặt ở Châu Phú, chúng tôi tìm đến anh Châu Trần B.H (thị trấn Cái Dầu, huyện Châu Phú, tỉnh An Giang) một trong những nạn nhân của gái “ăn sương”. Anh kể: Nhà nghèo, không có nghề nghiệp nên đi cắt lúa mướn. Ngày làm mệt, tối thì lai rai vài ly, trong lúc không kiềm chế được bản thân nên đã trót dại “nằm sương” với một gái làng chơi không rõ nguồn gốc.
Khi phát hiện mình bị nhiễm HIV, anh H. chỉ biết tự trách mình dốt, không hiểu biết. Giờ đây nghèo lại nghèo thêm, vì anh đâu làm nổi việc nặng. “Nhờ Trung tâm Y tế huyện giúp đỡ, cấp thuốc (ARV) uống, sức khỏe cầm cự được nhưng tới đâu hay tới đó” - anh nói, thở dài đánh sượt. Trước khi chia tay, anh H. nhắn với theo: “Các anh viết bài đăng báo, đưa lên mạng để họ hiểu, chứ nông dân như tụi tui dễ “dính” lắm”. “
Đi vào tâm bão đêm
Thiên đường nhà nghỉ Gia Lâm - Phần 1: Săn nhà...không được nghỉ.
-
Khoc.info : 
