Những câu chuyện tập nàm dân chơi dở khóc dở cười người đời than vãn. Chuyện rân chơi mạn Bắc, dân quê tập đú, trẻ trâu học đòi cao sang.
Từ một nữ sinh ngoan hiền, chỉ qua một cuộc “trồng tưới” đã có thể trở thành một loại “rau siêu sạch” cho các yêu râu xanh thay nhau hưởng lạc.
Khi teen girl là "món rau ngon"
Với dân chơi thì phụ nữ được chia làm 3 loại: Vợ (gấu), hàng và rau. Nick Datsex (thành viên cứng một diễn đàn "chăn rau") chia sẻ: “Hàng thì chỉ cần có tiền. Vợ là khái niệm cao xa không thể động đến, chỉ có "rau" là nhan nhản trước mặt, chịu khó làm "nông dân" chăm chỉ một chút là tha hồ "tận hưởng’”.

Hình ảnh "rau" được một "nông dân" khoe trên diễn đàn
“Rau” cũng được chia ra làm nhiều loại: “rau siêu sạch” (chỉ các em chưa từng quan hệ bao giờ), “rau sạch” (các học sinh, sinh viên đảm bảo không bệnh tật), “rau công sở”, “rau già”… Hoặc chia theo mức độ khó của việc “chăn rau”: "rau" 1 nốt , "rau" 2 nốt, "rau" 3 nốt hay "rau" nhiều nốt (nốt tương đương với số lần rủ đi chơi, càng ít nốt thì “rau” càng rẻ, nhiều nốt mới là gái ngoan và “sạch”).



Xinh xắn, ngây thơ, chưa trải tình trường, chưa từng quan hệ, các teen girl trở thành một món mồi ngon, là thứ “rau sạch” mà các con quỷ dâm dê hướng đến.
Khi teen girl là "món rau ngon"
Với dân chơi thì phụ nữ được chia làm 3 loại: Vợ (gấu), hàng và rau. Nick Datsex (thành viên cứng một diễn đàn "chăn rau") chia sẻ: “Hàng thì chỉ cần có tiền. Vợ là khái niệm cao xa không thể động đến, chỉ có "rau" là nhan nhản trước mặt, chịu khó làm "nông dân" chăm chỉ một chút là tha hồ "tận hưởng’”.

Hình ảnh "rau" được một "nông dân" khoe trên diễn đàn
“Rau” cũng được chia ra làm nhiều loại: “rau siêu sạch” (chỉ các em chưa từng quan hệ bao giờ), “rau sạch” (các học sinh, sinh viên đảm bảo không bệnh tật), “rau công sở”, “rau già”… Hoặc chia theo mức độ khó của việc “chăn rau”: "rau" 1 nốt , "rau" 2 nốt, "rau" 3 nốt hay "rau" nhiều nốt (nốt tương đương với số lần rủ đi chơi, càng ít nốt thì “rau” càng rẻ, nhiều nốt mới là gái ngoan và “sạch”).



Xinh xắn, ngây thơ, chưa trải tình trường, chưa từng quan hệ, các teen girl trở thành một món mồi ngon, là thứ “rau sạch” mà các con quỷ dâm dê hướng đến.
Đêm mất dạng sau những tiếng rồ ga, rồi các chàng trai vật vã trong những cuộc nhậu thâu đêm suốt sáng với rượu, gái, thuốc lắc… và lũ lượt kéo nhau về các nhà nghỉ, phòng trọ khi trời đã rạng sáng.

Cuộc chơi thác loạn của đám dân chơi tỉnh lẻ ở đất Hà Thành chỉ bắt đầu từ chiều hôm trước và kết thúc “có hậu” vào rạng sáng ngày hôm sau. Khi chơi đến độ “thân tàn ma dại”, hầu như tất cả những dân chơi thời thượng ấy lại dạt về các tỉnh lẻ và đều nhận những hậu quả như nhau, đó là trắng tay, bệnh tật hay bi kịch hơn là bước vào vòng lao lý.
Họ là ai?
Trong đám dân chơi tỉnh lẻ trên đất Hà Thành, hầu như phần lớn là những “cô chiêu, cậu ấm” chịu chơi, gia đình giàu có. Họ đến từ khắp các tỉnh thành lân cận như Ninh Bình Nam Định, Vĩnh Phúc, Thái Nguyên… Sau một thời gian bị “giam chân” ở quê, các cô, cậu muốn “tháo cũi sổ lồng” và khi đã “đủ lông, đủ cánh” như chim sổ lồng “ôm” tiền lên đất Hà Thành, lao vào tiếp cận, khám phá những cái mới, cái lạ, lao vào những cuộc chơi như những con thiêu thân cho thỏa “chí tang bồng”.



Cuộc chơi thác loạn của đám dân chơi tỉnh lẻ ở đất Hà Thành chỉ bắt đầu từ chiều hôm trước và kết thúc “có hậu” vào rạng sáng ngày hôm sau. Khi chơi đến độ “thân tàn ma dại”, hầu như tất cả những dân chơi thời thượng ấy lại dạt về các tỉnh lẻ và đều nhận những hậu quả như nhau, đó là trắng tay, bệnh tật hay bi kịch hơn là bước vào vòng lao lý.
Họ là ai?
Trong đám dân chơi tỉnh lẻ trên đất Hà Thành, hầu như phần lớn là những “cô chiêu, cậu ấm” chịu chơi, gia đình giàu có. Họ đến từ khắp các tỉnh thành lân cận như Ninh Bình Nam Định, Vĩnh Phúc, Thái Nguyên… Sau một thời gian bị “giam chân” ở quê, các cô, cậu muốn “tháo cũi sổ lồng” và khi đã “đủ lông, đủ cánh” như chim sổ lồng “ôm” tiền lên đất Hà Thành, lao vào tiếp cận, khám phá những cái mới, cái lạ, lao vào những cuộc chơi như những con thiêu thân cho thỏa “chí tang bồng”.


“Đã là dân chơi phải đi “bi”, phóng “lếc”, ăn nhà hàng xịn, ngủ khách sạn VIP, tối phải biết đi “sàn” nhai kẹo…”, đó là cách hiểu của một thanh niên mới 21 tuổi. Hắn còn cười khẩy: “Công tử Bạc Liêu là cái đinh gỉ”.

Trên cả bệnh “sĩ”…
Bước xuống cửa bar F3 ngay sát Khách sạn Thắng Lợi từ con xe bốn bánh Porsche Cayenne, Trung “hoàng tử”, nhà mặt phố Hàng Bài nói với ba kẻ đi cùng: “Sao thằng Hoàng “vertu” đi chậm thế? Thằng nào gọi cho nó đi!”. Một chiếc SH lao tới, xịch đỗ cách Trung trong gang tấc. Nhìn thấy Hoàng, Trung cười rú lên: “Thằng điên. Lên bar còn đội cái nồi cơm quê một cục”. Hoàng hất hàm, một thanh niên trạc tuổi hắn chạy đến đỡ chiếc mũ bảo hiểm. Hoàng kẻ cả: “Thằng đệ, nó chỉ đi trông xe và giữ mũ. Không có cái nồi cơm điện lại bị cơ động hỏi thăm, mất thời gian”. Khi cả bọn khệnh khạng vào câu lạc bộ, một tay bảo vệ định khám người Trung thì một bảo vệ khác, có vẻ là phụ trách khoát tay: “Khỏi cần, khách quen”.

Trên cả bệnh “sĩ”…
Bước xuống cửa bar F3 ngay sát Khách sạn Thắng Lợi từ con xe bốn bánh Porsche Cayenne, Trung “hoàng tử”, nhà mặt phố Hàng Bài nói với ba kẻ đi cùng: “Sao thằng Hoàng “vertu” đi chậm thế? Thằng nào gọi cho nó đi!”. Một chiếc SH lao tới, xịch đỗ cách Trung trong gang tấc. Nhìn thấy Hoàng, Trung cười rú lên: “Thằng điên. Lên bar còn đội cái nồi cơm quê một cục”. Hoàng hất hàm, một thanh niên trạc tuổi hắn chạy đến đỡ chiếc mũ bảo hiểm. Hoàng kẻ cả: “Thằng đệ, nó chỉ đi trông xe và giữ mũ. Không có cái nồi cơm điện lại bị cơ động hỏi thăm, mất thời gian”. Khi cả bọn khệnh khạng vào câu lạc bộ, một tay bảo vệ định khám người Trung thì một bảo vệ khác, có vẻ là phụ trách khoát tay: “Khỏi cần, khách quen”.






