12
Dec
Chao ôi! Năm cô gái không một mảnh vải che thân và một chàng trai Pháp to cao, vạm vỡ cũng trần truồng như nhộng.
Tôi là một du học sinh của Việt Nam tại Pháp. Sau khi đọc được những bài viết về những mảnh đời éo le, những số phận bất hạnh, những oái oăm, đau khổ... của chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống, tôi cũng muốn chia sẻ một vài câu chuyện của mình khi tôi đang học tập và làm việc tại Pháp.

Tôi nhận được học bổng của trường và sang Pháp học hai năm để lấy bằng thạc sĩ. Cuộc sống của những sinh viên xa nhà như chúng tôi có rất nhiều cái khó khăn. Một buổi đi học trên giảng đường, một buổi chúng tôi đi làm thuê ở các cửa hiệu, nông trại. Những nữ sinh viên thì thường đi làm bồi bàn cho những cửa hàng bán thức ăn nhanh; những nam sinh viên thì thường đi theo các dự án thuộc chuyên ngành mình nghiên cứu hoặc một số ít thì đi làm thêm ở các nông trại như thu hoạch hoa quả, thu hoạch hoa cho người dân ở đấy.
Cuộc sống khó khăn, bươn chải là thế nhưng những sinh viên Việt Nam ở đấy vẫn thường xuyên giao lưu, gặp gỡ nhau. Chúng tôi đều là du học sinh nên hầu hết đều ở trong cư xá của trường. Đấy cũng là cơ hội tốt để chúng tôi giao lưu và tiếp xúc với nhiều sinh viên nước ngoài cũng đang theo học ở đây!

Sống ở gần gần 5 tháng, tôi mới bắt đầu hòa nhập được với lối sống của các bạn sinh viên nơi đây. Ban đầu, tôi rất "ngại" lối sống dễ dãi, buông thả của các bạn sinh viên Châu Âu, nhưng chứng kiến nó hằng ngày, hàng giờ nên tôi cũng dần quen với những cảnh ấy. Nhưng có một điều tôi sợ hãi và kinh tởm là cuộc sống của các bạn sao giống như cuộc sống của người nguyên thủy quá!
Tôi đã bị các bạn dụ dỗ vào trò chơi ấy rất nhiều lần nhưng chưa bao giờ tôi làm chuyện ấy, tôi chỉ thấy kinh tởm, kinh tởm thật sự về những con người có học mà sao lại sống hoang dã chẳng khác gì động vật cả.

Phòng tôi có 6 người, trong đó chỉ có mỗi tôi là người Việt Nam và cũng chỉ có mỗi mình tôi là còn trong sáng… còn hầu hết, các bạn nước ngoài đều đã biết làm "chuyện ấy" từ lúc 15, 16 tuổi và họ coi đó là chuyện bình thường, miễn sao họ có trách nhiệm với những hành động của mình làm là được. Khi tôi tò mò muốn biết “Các bạn có thấy hứng thú với trò chơi ấy không?” thì họ đều cười và vui vẻ nói “Nó rất thú vị”. Rồi các bạn còn kể cho tôi những cách làm tình và phải làm thế nào để đạt được cực khoái mỗi khi làm chuyện ấy. Khi mọi người biết tôi còn trinh, họ cười chế giễu như tôi là một kẻ ngoài hành tinh vậy!
Có một lần, tôi vừa đi làm thêm về. Khu cư xá yên ắng như đã chìm sâu vào giấc ngủ. Về đến cửa phòng, tôi đã có một cảm giác là lạ khi nhìn thấy ánh đèn ngủ lờ mờ của Army vẫn sáng những tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của các bạn nào đó. Và khi mở cửa bước vào thì….
Một cảnh tưởng hãi hùng đang đập vào mắt tôi! Chao ôi! Năm cô gái không một mảnh vải che thân và một chàng trai Pháp to cao, vạm vỡ cũng trần truồng như nhộng. Nhìn thấy bộ mặt hốt hoảng của tôi, mọi người lại phá lên cười khanh khách và có một cô gái lại kéo tôi vào nhập cuộc. Tôi giả vờ mệt và từ chối “trò chơi” bẩn thỉu đó… Mặc dù đã trùm chăn kín mít nhưng tôi vẫn không thể nào thoát khỏi sự ám ảnh và những tiếng cười khúc khích của những cô bạn ấy!

Hơn hai tuần sau, tôi vẫn còn stress và luôn bị những hình ảnh ấy ám ảnh. Tôi kể chuyện này cho bạn trai của tôi ở Việt Nam, anh ấy bắt tôi phải về nước bởi sợ tôi “đi với ma thì mặc áo giấy”… nhưng vì tương lai của mình, tôi quyết định ở lại. Hơn nữa, đấy cũng là những thử thách, cám dỗ trong cuộc sống mà tôi sẽ phải trải qua rất nhiều lần trong những tháng ngày tiếp tục học tập và làm việc ở đây.
Tôi đem chuyện này kể cho một cô bạn người Việt Nam cũng đang theo học tại Pháp. Cô ấy cũng chỉ cười và nói: “Tớ quen với cái kiểu ấy rồi cậu ạ! Lúc đầu tớ cũng ngại ngùng và khó chịu lắm… Nhưng giờ đây, tớ lại thấy đấy là một trò chơi rất thú vị. Hơn nữa, tớ học tập được những kiểu ‘làm tình” rất nghệ thuật của bọn sinh viên nước ngoài”. Tôi lè lưỡi lắc đầu thì bạn ấy “chém” ngay một câu: “Nếu cậu cứ sợ hãi nó như vậy thì cậu sẽ bị coi là người lập dị, bất bình thường đấy! Mình sống thì phải hòa nhập lối sống của bọn Tây chứ cậu?”. “Mình hòa nhập nhưng không thích hòa tan! Dù sao, chúng ta vẫn là người Á Đông, văn hóa của chúng ta khác xa với văn hóa, lối sống của người Tây.
Tớ không bảo thủ, cũng không phải là người cổ hủ… Tớ chỉ muốn giữ mình cho người tớ yêu thương! Hơn nữa, cậu có dám đảm bảo là trong số những con người ấy, tất cả đều không mắc bệnh gì không? Chúng ta đều đã là người trưởng thành, chúng ta biết chịu trách nhiệm về những hành vi của mình… Nhưng liệu có một lúc nào đó, do bất cẩn thôi… bạn sẽ gánh phải những hậu quả đáng tiếc… Bạn hiểu ý thôi chứ?”.
Cô bạn ngồi suy ngẫm một lúc rồi “ậm ự” cho qua. Tôi cũng không muốn lên mặt dạy đời bạn mình, cũng không có kinh nghiệm sống nhiều hơn các bạn! Nhưng tôi chỉ ao ước: Giá như sinh viên của mình đừng “hòa tan” mình một cách dễ dãi như vậy! Bởi chúng ta sang đây là để học tập, nghiên cứu, chúng ta là niềm hạnh phúc, hãnh diện và tự hào của biết bao người… và hơn nữa, chúng ta sẽ là những con người trụ cột của đất nước… Đừng đánh mất chính bản thân mình một cách dễ dãi như vậy!
Tôi vẫn luôn bị những hình ảnh ấy ám ảnh, những nụ cười hả hê, sung sướng của các bạn sinh viên, những tấm thân nuột nà, trắng nõn không mảnh vải che thân, những câu chuyện “làm tình” thú vị mà các bạn vẫn thường xuyên kể cho nhau nghe… Nhưng tôi tin chắc rằng, nó không làm tôi gục ngã, nản chí và lao vào guồng quay của các bạn sinh viên ở trời Tây này!
Tôi muốn gửi tới các bạn một thông điệp sau những lời tâm sự chia sẻ này: “Dù chúng ta sống ở đâu, trong bất kì hoàn cảnh nào, bị ảnh hưởng ra sao,… thì chúng ta vẫn phải hòa nhập với nó, coi nó như là mặt trái của cuộc sống! Nhưng đừng hòa tan mình một cách dễ dãi như vậy, các bạn nhé!”
Du học sinh Việt và lối sống quần thể
Tôi là một du học sinh của Việt Nam tại Pháp. Sau khi đọc được những bài viết về những mảnh đời éo le, những số phận bất hạnh, những oái oăm, đau khổ... của chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống, tôi cũng muốn chia sẻ một vài câu chuyện của mình khi tôi đang học tập và làm việc tại Pháp.

Tôi nhận được học bổng của trường và sang Pháp học hai năm để lấy bằng thạc sĩ. Cuộc sống của những sinh viên xa nhà như chúng tôi có rất nhiều cái khó khăn. Một buổi đi học trên giảng đường, một buổi chúng tôi đi làm thuê ở các cửa hiệu, nông trại. Những nữ sinh viên thì thường đi làm bồi bàn cho những cửa hàng bán thức ăn nhanh; những nam sinh viên thì thường đi theo các dự án thuộc chuyên ngành mình nghiên cứu hoặc một số ít thì đi làm thêm ở các nông trại như thu hoạch hoa quả, thu hoạch hoa cho người dân ở đấy.
Cuộc sống khó khăn, bươn chải là thế nhưng những sinh viên Việt Nam ở đấy vẫn thường xuyên giao lưu, gặp gỡ nhau. Chúng tôi đều là du học sinh nên hầu hết đều ở trong cư xá của trường. Đấy cũng là cơ hội tốt để chúng tôi giao lưu và tiếp xúc với nhiều sinh viên nước ngoài cũng đang theo học ở đây!

Sống ở gần gần 5 tháng, tôi mới bắt đầu hòa nhập được với lối sống của các bạn sinh viên nơi đây. Ban đầu, tôi rất "ngại" lối sống dễ dãi, buông thả của các bạn sinh viên Châu Âu, nhưng chứng kiến nó hằng ngày, hàng giờ nên tôi cũng dần quen với những cảnh ấy. Nhưng có một điều tôi sợ hãi và kinh tởm là cuộc sống của các bạn sao giống như cuộc sống của người nguyên thủy quá!
Tôi đã bị các bạn dụ dỗ vào trò chơi ấy rất nhiều lần nhưng chưa bao giờ tôi làm chuyện ấy, tôi chỉ thấy kinh tởm, kinh tởm thật sự về những con người có học mà sao lại sống hoang dã chẳng khác gì động vật cả.

Phòng tôi có 6 người, trong đó chỉ có mỗi tôi là người Việt Nam và cũng chỉ có mỗi mình tôi là còn trong sáng… còn hầu hết, các bạn nước ngoài đều đã biết làm "chuyện ấy" từ lúc 15, 16 tuổi và họ coi đó là chuyện bình thường, miễn sao họ có trách nhiệm với những hành động của mình làm là được. Khi tôi tò mò muốn biết “Các bạn có thấy hứng thú với trò chơi ấy không?” thì họ đều cười và vui vẻ nói “Nó rất thú vị”. Rồi các bạn còn kể cho tôi những cách làm tình và phải làm thế nào để đạt được cực khoái mỗi khi làm chuyện ấy. Khi mọi người biết tôi còn trinh, họ cười chế giễu như tôi là một kẻ ngoài hành tinh vậy!
Có một lần, tôi vừa đi làm thêm về. Khu cư xá yên ắng như đã chìm sâu vào giấc ngủ. Về đến cửa phòng, tôi đã có một cảm giác là lạ khi nhìn thấy ánh đèn ngủ lờ mờ của Army vẫn sáng những tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của các bạn nào đó. Và khi mở cửa bước vào thì….
Một cảnh tưởng hãi hùng đang đập vào mắt tôi! Chao ôi! Năm cô gái không một mảnh vải che thân và một chàng trai Pháp to cao, vạm vỡ cũng trần truồng như nhộng. Nhìn thấy bộ mặt hốt hoảng của tôi, mọi người lại phá lên cười khanh khách và có một cô gái lại kéo tôi vào nhập cuộc. Tôi giả vờ mệt và từ chối “trò chơi” bẩn thỉu đó… Mặc dù đã trùm chăn kín mít nhưng tôi vẫn không thể nào thoát khỏi sự ám ảnh và những tiếng cười khúc khích của những cô bạn ấy!

Hơn hai tuần sau, tôi vẫn còn stress và luôn bị những hình ảnh ấy ám ảnh. Tôi kể chuyện này cho bạn trai của tôi ở Việt Nam, anh ấy bắt tôi phải về nước bởi sợ tôi “đi với ma thì mặc áo giấy”… nhưng vì tương lai của mình, tôi quyết định ở lại. Hơn nữa, đấy cũng là những thử thách, cám dỗ trong cuộc sống mà tôi sẽ phải trải qua rất nhiều lần trong những tháng ngày tiếp tục học tập và làm việc ở đây.
Tôi đem chuyện này kể cho một cô bạn người Việt Nam cũng đang theo học tại Pháp. Cô ấy cũng chỉ cười và nói: “Tớ quen với cái kiểu ấy rồi cậu ạ! Lúc đầu tớ cũng ngại ngùng và khó chịu lắm… Nhưng giờ đây, tớ lại thấy đấy là một trò chơi rất thú vị. Hơn nữa, tớ học tập được những kiểu ‘làm tình” rất nghệ thuật của bọn sinh viên nước ngoài”. Tôi lè lưỡi lắc đầu thì bạn ấy “chém” ngay một câu: “Nếu cậu cứ sợ hãi nó như vậy thì cậu sẽ bị coi là người lập dị, bất bình thường đấy! Mình sống thì phải hòa nhập lối sống của bọn Tây chứ cậu?”. “Mình hòa nhập nhưng không thích hòa tan! Dù sao, chúng ta vẫn là người Á Đông, văn hóa của chúng ta khác xa với văn hóa, lối sống của người Tây.
Tớ không bảo thủ, cũng không phải là người cổ hủ… Tớ chỉ muốn giữ mình cho người tớ yêu thương! Hơn nữa, cậu có dám đảm bảo là trong số những con người ấy, tất cả đều không mắc bệnh gì không? Chúng ta đều đã là người trưởng thành, chúng ta biết chịu trách nhiệm về những hành vi của mình… Nhưng liệu có một lúc nào đó, do bất cẩn thôi… bạn sẽ gánh phải những hậu quả đáng tiếc… Bạn hiểu ý thôi chứ?”.
Cô bạn ngồi suy ngẫm một lúc rồi “ậm ự” cho qua. Tôi cũng không muốn lên mặt dạy đời bạn mình, cũng không có kinh nghiệm sống nhiều hơn các bạn! Nhưng tôi chỉ ao ước: Giá như sinh viên của mình đừng “hòa tan” mình một cách dễ dãi như vậy! Bởi chúng ta sang đây là để học tập, nghiên cứu, chúng ta là niềm hạnh phúc, hãnh diện và tự hào của biết bao người… và hơn nữa, chúng ta sẽ là những con người trụ cột của đất nước… Đừng đánh mất chính bản thân mình một cách dễ dãi như vậy!
Tôi vẫn luôn bị những hình ảnh ấy ám ảnh, những nụ cười hả hê, sung sướng của các bạn sinh viên, những tấm thân nuột nà, trắng nõn không mảnh vải che thân, những câu chuyện “làm tình” thú vị mà các bạn vẫn thường xuyên kể cho nhau nghe… Nhưng tôi tin chắc rằng, nó không làm tôi gục ngã, nản chí và lao vào guồng quay của các bạn sinh viên ở trời Tây này!
Tôi muốn gửi tới các bạn một thông điệp sau những lời tâm sự chia sẻ này: “Dù chúng ta sống ở đâu, trong bất kì hoàn cảnh nào, bị ảnh hưởng ra sao,… thì chúng ta vẫn phải hòa nhập với nó, coi nó như là mặt trái của cuộc sống! Nhưng đừng hòa tan mình một cách dễ dãi như vậy, các bạn nhé!”
Áo dài và nỗi khổ bị soi hàng
Dọn sẵn đường đời cho cậu ấm cô chiêu
-
Khoc.info : 
