23
Mar
Thèm…than
“Đói quá đi, từ trưa đến giờ chưa được ăn gì!” - lời than quen thuộc của T (lớp 12 trường K ) làm xìu đi không khí đầu giờ chiều của lớp. Đó là một trong số vô vàn lời than từ vô vàn chuyện để than của T. Từ đầu năm lớp 10 trong lớp ai cũng được biết là gia đình T khó khăn, bạn bè trong lớp đều thông cảm với hòan cảnh của T và nghĩ đơn giản: giúp bạn được gì thì giúp. Nhưng dường như sợ mọi người chưa thể thấu hiểu hết nỗi khổ sở của mình, gặp mặt bạn bè T luôn than như thể nhắc nhở “tui đây khổ lắm đó nha”, từ những chuyện như chưa bao giờ được mẹ cho tiền quà đến hết tập không biết có tiền mua, rồi chuyện mưa to quá nhà bị dột, cái xe đạp cà tàng cứ hay trở chứng…T cũng tỏ ra “vô cùng tiết kiệm” với phương châm “không có gì là đồ bỏ đi” bằng việc cứ lẽo đẽo hỏi thăm từng bạn có giấy vụn, giấy báo bỏ đi không, cho T để đi bán ve chai, T thậm chí còn canh me từ lúc bạn mình vừa mua chai nước suối cho đến lúc uống xong là T cũng “trưng thu” ngay. Giữa học kì T còn hăng hái xin cô được làm chức thủ quỹ lớp, bạn bè thì chỉ biết lắc đầu e dè.

Hình minh hoạ
Gần giống T, nhưng H ( lớp 12 trường N) lại không cần dùng đến “đòn” than mà cô bạn này còn “sáng tạo” hơn. Nhà H cũng không khá giả nhưng H không than vãn như T nhưng cứ hễ mấy bạn trong lớp tụ tập lại một bàn dưới căn tin ăn sáng là thế nào H cũng tấp vào kéo ghế ngồi, mọi người ai cũng ăn chỉ có H là ngồn tán chuyện, chen vào câu “Mấy bạn sướng quá, phở này chắc ngon lắm hen, không biết bao giờ tui mới được ăn”, làm mọi người đang ăn sượng trân, 4-5 người trong bàn hùn hạp lại mua cho H 1 tô. H cứ như thế mà hưởng. Hết ăn sáng rồi có được những li trà sữa mát lạnh bằng cái tuồng y chang. Gần đây nhất, P - một bạn nam trong lớp H vừa được sắm xe mới. H vờ tình cờ gặp P ở bãi xe rồi trầm trồ: “Ôi xe đẹp quá hen, sướng quá, ngày nào tui đây phải đi bộ cả cây số ra bến xe buýt nè”! Thế là vì mủi lòng, mỗi ngày P phải có thêm 1 nghĩa vụ bất đắc dĩ là chở H ra bến xe buýt.
Đánh đổi lòng tin
Từ ngày T làm thủ quỹ, tiền quỹ của lớp lúc thì T nói để quên ở nhà, lúc thì T bảo chưa thống kê hết nên chưa thể sử dụng, quỹ thì mọi người đóng đủ nhưng không mấy khi được xài, đụng chuyện cấp bách là phải thu liền lúc đó. Cho đến khi K, một bạn nam cùng lớp vô tình bắt gặp T đang ngồi luyện game ở một dịch vụ internet. K cố không để cho T thấy và lén theo dõi T. T ngồi suốt từ sáng đến trưa, đến lúc tính tiền thì thiếu một ít, K đã nghe rõ T nói với chủ tiệm net: “ Không sao đâu anh, ngày mai em sẽ có tiền, sẽ trả dư cho anh luôn, em là mối quen mà, em không có quịt đâu”. Thế là đến sáng mai khi T đứng lên trước lớp thông báo mọi người đóng thêm tiền quỹ thì K đã đứng lên vạch mặt T trước lớp rằng những vụ bắt lớp đóng tiền quỹ đều phục vụ cho nhu cầu luyện game online của T. Chức thủ quỹ tất nhiên được giao cho người khác, sạp báo nhỏ đìu hiu - nguồn sống duy nhất của gia đình T phải mở cửa từ sớm hơn, đóng cửa trễ hơn để bù cho đủ số tiền quỹ lớp mà T đã “nướng” vào game. Đã muộn cho những giọt nước mắt hối hận!
Không chết đứng như T, nhưng một lần M, bạn cùng lớp của H, đã đi cùng chị đến một quán bar và nhìn thấy H. Ban đầu M không tin nổi là H với một bộ đồ hiệu, xung quanh là những chai rượu mạnh, khói thuốc và những cậu ấm trẻ xung quanh H, tiếng nhạc nổi lên H múa may quay cuồng theo. Khi tính tiền H móc ra 3 tờ 500 ngàn, còn bảo người phục vụ khỏi thối. Một tên con trai ngồi gần H hất hàm.
- Sộp thế em!
- Thường thôi, mấy khi được vui như vầy.
Hóa ra H không hề không được mẹ cho tiền tiêu vặt như cách H hay kể với bạn bè cùng lớp mà ngược lại còn được cho khá nhiều, nhưng H đã lợi dụng lòng tốt của bạn bè, không chi xài khoản tiền đó mà để dành để đốt trong chốn chơi bời này. Mọi người không làm to chuyện nhưng về sau, ai cũng nhìn H bằng cặp mắt khinh khi lánh xa và dĩ nhiên là những việc ăn chùa, uống chùa cũng đi vào dĩ vãng.
Mất trắng
Có được sự cảm thông và tin tưởng của bạn bè, tập thể khi lỡ có hòan cảnh khó khăn là điều không dễ dàng gì. Thế mà có những bạn lại cậy lòng tin đó, lừa thầy dối bạn để trục lợi cho bản thân, họ không những phải trả giá cho những gì mình đã làm mà còn mất trắng cả niềm tin của tập thể, của mọi người xung quanh. Đó quả là một cái giá quá đắt.
Mất trắng...lòng tin
“Đói quá đi, từ trưa đến giờ chưa được ăn gì!” - lời than quen thuộc của T (lớp 12 trường K ) làm xìu đi không khí đầu giờ chiều của lớp. Đó là một trong số vô vàn lời than từ vô vàn chuyện để than của T. Từ đầu năm lớp 10 trong lớp ai cũng được biết là gia đình T khó khăn, bạn bè trong lớp đều thông cảm với hòan cảnh của T và nghĩ đơn giản: giúp bạn được gì thì giúp. Nhưng dường như sợ mọi người chưa thể thấu hiểu hết nỗi khổ sở của mình, gặp mặt bạn bè T luôn than như thể nhắc nhở “tui đây khổ lắm đó nha”, từ những chuyện như chưa bao giờ được mẹ cho tiền quà đến hết tập không biết có tiền mua, rồi chuyện mưa to quá nhà bị dột, cái xe đạp cà tàng cứ hay trở chứng…T cũng tỏ ra “vô cùng tiết kiệm” với phương châm “không có gì là đồ bỏ đi” bằng việc cứ lẽo đẽo hỏi thăm từng bạn có giấy vụn, giấy báo bỏ đi không, cho T để đi bán ve chai, T thậm chí còn canh me từ lúc bạn mình vừa mua chai nước suối cho đến lúc uống xong là T cũng “trưng thu” ngay. Giữa học kì T còn hăng hái xin cô được làm chức thủ quỹ lớp, bạn bè thì chỉ biết lắc đầu e dè.

Hình minh hoạ
Gần giống T, nhưng H ( lớp 12 trường N) lại không cần dùng đến “đòn” than mà cô bạn này còn “sáng tạo” hơn. Nhà H cũng không khá giả nhưng H không than vãn như T nhưng cứ hễ mấy bạn trong lớp tụ tập lại một bàn dưới căn tin ăn sáng là thế nào H cũng tấp vào kéo ghế ngồi, mọi người ai cũng ăn chỉ có H là ngồn tán chuyện, chen vào câu “Mấy bạn sướng quá, phở này chắc ngon lắm hen, không biết bao giờ tui mới được ăn”, làm mọi người đang ăn sượng trân, 4-5 người trong bàn hùn hạp lại mua cho H 1 tô. H cứ như thế mà hưởng. Hết ăn sáng rồi có được những li trà sữa mát lạnh bằng cái tuồng y chang. Gần đây nhất, P - một bạn nam trong lớp H vừa được sắm xe mới. H vờ tình cờ gặp P ở bãi xe rồi trầm trồ: “Ôi xe đẹp quá hen, sướng quá, ngày nào tui đây phải đi bộ cả cây số ra bến xe buýt nè”! Thế là vì mủi lòng, mỗi ngày P phải có thêm 1 nghĩa vụ bất đắc dĩ là chở H ra bến xe buýt.
Đánh đổi lòng tin
Từ ngày T làm thủ quỹ, tiền quỹ của lớp lúc thì T nói để quên ở nhà, lúc thì T bảo chưa thống kê hết nên chưa thể sử dụng, quỹ thì mọi người đóng đủ nhưng không mấy khi được xài, đụng chuyện cấp bách là phải thu liền lúc đó. Cho đến khi K, một bạn nam cùng lớp vô tình bắt gặp T đang ngồi luyện game ở một dịch vụ internet. K cố không để cho T thấy và lén theo dõi T. T ngồi suốt từ sáng đến trưa, đến lúc tính tiền thì thiếu một ít, K đã nghe rõ T nói với chủ tiệm net: “ Không sao đâu anh, ngày mai em sẽ có tiền, sẽ trả dư cho anh luôn, em là mối quen mà, em không có quịt đâu”. Thế là đến sáng mai khi T đứng lên trước lớp thông báo mọi người đóng thêm tiền quỹ thì K đã đứng lên vạch mặt T trước lớp rằng những vụ bắt lớp đóng tiền quỹ đều phục vụ cho nhu cầu luyện game online của T. Chức thủ quỹ tất nhiên được giao cho người khác, sạp báo nhỏ đìu hiu - nguồn sống duy nhất của gia đình T phải mở cửa từ sớm hơn, đóng cửa trễ hơn để bù cho đủ số tiền quỹ lớp mà T đã “nướng” vào game. Đã muộn cho những giọt nước mắt hối hận!
Không chết đứng như T, nhưng một lần M, bạn cùng lớp của H, đã đi cùng chị đến một quán bar và nhìn thấy H. Ban đầu M không tin nổi là H với một bộ đồ hiệu, xung quanh là những chai rượu mạnh, khói thuốc và những cậu ấm trẻ xung quanh H, tiếng nhạc nổi lên H múa may quay cuồng theo. Khi tính tiền H móc ra 3 tờ 500 ngàn, còn bảo người phục vụ khỏi thối. Một tên con trai ngồi gần H hất hàm.
- Sộp thế em!
- Thường thôi, mấy khi được vui như vầy.
Hóa ra H không hề không được mẹ cho tiền tiêu vặt như cách H hay kể với bạn bè cùng lớp mà ngược lại còn được cho khá nhiều, nhưng H đã lợi dụng lòng tốt của bạn bè, không chi xài khoản tiền đó mà để dành để đốt trong chốn chơi bời này. Mọi người không làm to chuyện nhưng về sau, ai cũng nhìn H bằng cặp mắt khinh khi lánh xa và dĩ nhiên là những việc ăn chùa, uống chùa cũng đi vào dĩ vãng.
Mất trắng
Có được sự cảm thông và tin tưởng của bạn bè, tập thể khi lỡ có hòan cảnh khó khăn là điều không dễ dàng gì. Thế mà có những bạn lại cậy lòng tin đó, lừa thầy dối bạn để trục lợi cho bản thân, họ không những phải trả giá cho những gì mình đã làm mà còn mất trắng cả niềm tin của tập thể, của mọi người xung quanh. Đó quả là một cái giá quá đắt.
Những trò chơi gây sốc của Teen
Những hot girl hổ báo
-
Khoc.info : 
